Tết về-tự truyện
TẾT VỀ Gửi bạn nguyễn xuân viết!mong có sự góp ý...chúc tất niên vui vẻ! ....Có lẽ ai sinh ra trong cái thời bao cấp đều vậy!chỉ nghĩ đến ngày hai bữa thôi là đã thấy ớn rồi...Nói không ngoa chứ!nhà mấy miệng ăn mà mỗi bữa chỉ vẻn vẹn có nắm gạo còn lại là mì mạch,bo bo hay độn thêm sắn khô và khoai lang...mở nắp nồi cơm ra thì ôi thôi chẳng khác gì mảng bê tông lổn nhổn với những viên đá 3,4 và trong bữa còn kèm thêm chất phụ gia là muối vừng...vừng lạc thì ít mà muối lại nhiều...lắm lúc mặn quá nuốt không trôi! Tình cờ có anh hàng xóm đi ngang qua,thấy thế anh ấy với bầy cách cho. "em cứ lắc bát đi mà vớt vừng lạc bên trên" ...được một vài lần thằng em nó phát hiện ra vì nó phải ăn toàn với muối không,thế là nó liền mách bố tôi. Bố tôi với trợn mắt quát: "ăn như thế thì cả nhà ăn bằng gì hả..." Có lẽ cơ địa tôi là thế,răng nanh dài hơn răng cửa vậy nên tôi nghiện ăn thịt như người nghiện thuốc phiện vậy,không có thịt là tôi thường bỏ bữa quyên ăn châ...